Lời giải thích của Tô Uyển Di, Trần Lâm cũng từng cân nhắc qua.
Nhưng nếu vậy thì phạm vi tìm kiếm lại quá rộng. Ngưng hồn thảo vốn chẳng phải linh thực quan trọng gì, bất kỳ cửa hàng nào cũng bày bán tùy ý.
Bởi vậy, số lượng vật phẩm có thể tiếp xúc với nó là cực kỳ nhiều.
Hơn nữa, bảo vật trong các cửa hàng lưu thông rất nhanh. Trong khoảng thời gian ngưng hồn thảo được đặt ở đó, chẳng biết đã có bao nhiêu món đồ từng tiếp xúc với nó bị bán đi mất. Muốn dựa vào các thủ đoạn thông thường để điều tra rõ ràng gần như là chuyện không tưởng.




